|
Kẻ Ác Tiểu Bộ Kinh -
The Jataka **
|
|
Audio sources: |
|
| 379. Chuyện Núi
Neru (Tiền thân Neru) Hai chúng ta là loài chim ưu tú.. Bậc Đạo Sư kể chuyện này trong lúc trú tại Kỳ Viên về một vị Tỷ-kheo. Chuyện kể rằng vị ấy học được các phương thức hành thiền của bậc Đạo Sư xong, liền ra một làng ở biên địa. Tại đó dân chúng hài ḷng với phong cách của ông, nên cúng dường thực phẩm, dựng một thảo am ở trong rừng và yêu cầu ông ở lại đó rồi bày tỏ ḷng tôn kính trọng vọng ông. Nhưng sau đó họ lại rời bỏ ông, để đi theo các đạo sư thuộc phái Thường kiến, rồi lại bỏ các vị này để theo giáo phái Đoạn kiến, xong lại bỏ phái này để theo phái khổ hạnh lơa thể, v́ đạo sư các phái này cứ lần lượt xuất hiện. Do thế vị Tỷ-kheo này rất phiền ḷng khi sống chung với những người không phân biệt thiện ác kia. Sau thời an cư mùa mưa và lễ Tự tứ (Pavàranà), vị ấy trở về hầu bậc Đạo Sư và khi Ngài hỏi, ông kể lại những nơi ông đă cư trú trong mùa mưa vừa qua và ông đă phải phiền ḷng ra sao v́ những người không biết thiện ác. Bậc Đạo Sư bảo: - Các bậc trí ngày xưa, ngay khi c̣n là loài vật, cũng không sống chung một ngày với những kẻ không biết thiện ác, tại sao ông lại làm như vậy? Và Ngài kể một chuyện quá khứ. * Ngày xưa, khi vua Brahmadatta trị v́ ở Ba-la-nại, Bồ-tát được sinh làm một chim Thiên nga màu vàng óng. Ngài sống cùng em trai trên đỉnh núi Cittakuta và ăn lúa dại trên vùng Tuyết Sơn. Một hôm bay về Cittakuta, đôi chim thấy ngọn núi Neru màu vàng rực rỡ liền đến ở trên đỉnh. Chung quanh núi có nhiều loài chim và dă thú cùng sống để kiếm ăn trên băi. Từ lúc bọn chúng đến đây, tất cả đều nhuộm màu vàng do ánh sáng từ núi chiếu ra. Chim em của Bồ-tát thấy vậy, song không hiểu lư do liền hỏi: - V́ cớ sao ở đây lại như vậy? Và chim cất tiếng ngâm hai vần kệ đầu nói chuyện cùng anh: Hai chúng ta là loài chim ưu tú Trên núi này bên đám quạ, diều hâu, Cả mọi loài cùng chỉ có một màu: Chó hạ liệt đua tranh cùng loài hổ, Và với chúa sơn lâm: đàn sư tử Vậy núi này có tên gọi là sao? Bồ-tát ngâm vần kệ thứ ba đáp lại: Ne-ru là tên gọi Núi tối cao, Ở nơi đây muôn loài đều vàng óng. Chim em nghe lời này liền ngâm ba vần kệ tiếp c̣n lại: Hễ nơi nào thiện nhân không được trọng, Hoặc ít hơn người khác, hăy đi liền, Dẫu hiền ngu, can đảm hoặc ươn hèn, Đều nhất loạt được tôn sùng b́nh đẳng, Thiện nhân chẳng thể cùng ngươi chung sống, Hỡi Núi cao không phán đoán phân minh! Dầu tối ưu, hạ liệt, hoặc trung b́nh, Ne-ru cũng chẳng thể nào suy xét, Vậy, hỡi ôi! Chúng ta đành từ biệt Núi Ne-ru không biết lẽ biệt phân. Cùng với lời này cả đôi chim bay về núi Cittakùta. * Khi chấm dứt Pháp thoại, bậc Đạo Sư tuyên thuyết các Sự Thật. Lúc kết thúc các Sự Thật, vị Tỷ-kheo kia đă được an trú vào Sơ quả (Dự Lưu). Rồi Ngài nhận diện Tiền thân: - Vào thời ấy, Thiên nga em là Ànanda, và Thiên nga anh chính là Ta. -ooOoo- (Contents) |
|
| 397. Chuyện Sư
Tử Manoja (Tiền thân Manoja) Cung nọ đă giương cong vút lên..., Bậc Đạo Sư kể chuyện này trong lúc trú tại Trúc Lâm về một Tỷ-kheo thân cận bạn ác. Hoàn cảnh đă được nêu đầy đủ chi tiết trong tiền thân Mahilàmukhata, số 26. Bậc Đạo Sư bảo: - Này các Tỷ-kheo, không phải lần đầu kẻ này thân cận bạn ác. Rồi Ngài kể một chuyện quá khứ. * Ngày xưa, khi vua Brahmadatta trị v́ Ba-la-nại, Bồ-tát là Sư tử sống với Sư tử cái và hai con, một trai một gái. Sư tử con tên là Manoja. Khi lớn lên, nó lấy một sư tử cái làm vợ. Như thế cả bầy có năm sư tử. Manoja thường giết trâu rừng và nhiều dă thú khác, nhờ đó nó đem thịt sống về nuôi cha mẹ, em và vợ. Một hôm trong chỗ săn mồi, nó thấy một chó rừng tên Giriya không chạy được và đang nằm sấp. Nó hỏi: - Này bạn, sao thế? - Tâu Chúa công, tôi muốn phục vụ ngài. - Thế th́ tốt. Sau đó, nó đem chó rừng về hang, Bồ-tát thấy vậy bảo: - Này con Manoja, chó rừng là loại độc ác tham tàn, hay xúi giục điều xấu, đừng đưa thứ chó này về ở gần con. Song ngài không ngăn cản được nó. Thế rồi một hôm, chó rừng muốn ăn thịt ngựa, liền nói với Manoja: - Tâu Chúa công, trừ thịt ngựa ra, chúng ta không có ǵ ăn cả. Vậy chúng ta hăy đi bắt ngựa. - Song nơi đâu có ngựa thế, bạn? - Tại Ba-la-nại, cạnh bờ sông. Manoja nghe lời khuyên này và cùng đi với chó đến nơi có bầy ngựa tắm dưới sông. Nó bắt một con ngựa, mang trên lưng chạy nhanh về miệng hang. Sư tử cha ăn thịt ngựa và bảo: - Này con, bầy ngựa là tài sản của vua, mà vua chúa thường có nhiều mưu kế, lại nhiều người thiện xạ bắn cung. Sư tử ăn thịt ngựa không sống lâu được đâu. Từ rày con đừng bắt ngựa nữa. Sư tử con không theo lời cha khuyên nhủ, cứ tiếp tục bắt ngựa. Vua nghe có con sư tử đến bắt ngựa, liền bảo làm một hồ nước cho ngựa ở trong kinh thành. Song sư tử vẫn đến bắt ngựa. Vua truyền làm chuồng ngựa với máng thức ăn, nước uống đem đến tận nơi cho chúng. Sư tử nhảy vượt bức tường và bắt ngựa từ chuồng ra. Vua liền truyền gọi một xạ thủ có tài bắn nhanh như chớp, hỏi anh ta có thể bắn sư tử chăng. Anh ta tâu có thể, rồi làm một tháp canh gần bức tường, nơi sư tử thường đến và đợi tại đấy. Sư tử đến, để chó rừng ở một nghĩa địa bên ngoài, c̣n nó nhảy vào thành bắt ngựa. Người xạ thủ suy nghĩ: "Tốc lực của sư tử này quá nhanh khi nó đến". Cho nên anh ta chưa bắn nó, song khi nó trở về mang theo con ngựa, bị vướng víu v́ gánh nặng kia, người xạ thủ liền bắn một mũi tên nhọn vào phía đùi sau của sư tử. Mũi tên đâm xuyên suốt ra phía đùi trước và bay vút lên không. Sư tử thét lên: - Ta bị thương rồi! Sau khi bắn sư tử xong, vị thiện xạ búng dây cung vang lên như sấm. Chó rừng nghe tiếng sư tử gầm và tiếng cung vang rền, liền suy nghĩ: "Bạn ta đă bị bắn, chắc hẳn phải chết, thôi chẳng c̣n t́nh bạn ǵ với vật đă chết, ta muốn đi về hang cũ trong rừng kia". Rồi nó ngâm hai vần kệ: l. Cung nọ đă giương cao vút lên, Dây cung phát tiếng sấm vang rền, Ma-no-ja, chúa sơn lâm ấy, Thân hữu của ta, bị giết liền. 2. Than ôi, ta phải kiếm khu rừng, Cố sức hết ḷng, thật gắng công, Ta phải t́m về nơi trú ẩn, Bỗng dưng t́nh bạn hóa thành không. Sư tử con chạy vụt về ném xác ngựa trước miệng hang, rồi ngă chết liền. Thân quyến vội bước ra, thấy ḿnh nó nhuộm đầy máu từ vết thương chảy xiết, vừa nằm chết v́ đă đi theo bạn ác. Cha, mẹ, em và vợ sư tử lần lượt ngâm bốn vần kệ: Cha: 3. Số phận con ta chẳng thịnh hưng, Say mê, kết hợp ác thân bằng, Nh́n Ma-no ấy đang nằm đó Do bởi lời khuyên của chó rừng. Mẹ: 4. Ḷng mẹ chẳng vui khi thấy con Kết giao với bọn ác thân bằng Nh́n Ma-no ấy đang nằm đó Máu chảy nhuộm đầy cả tấm thân. Em: 5. Cũng vậy bước đi kẻ thấp hèn Trong đời tăm tối phải nằm yên, Không hề nghe được lời khuyên nhủ Của bạn thật chân, bậc trí hiền. Vợ: 6. Phần số tệ tàn hơn biết bao Khi người ở địa vị trên cao Lại tin tưởng bọn người hèn kém, Nh́n chúa sơn lâm đă ngă nhào! * Và cuối cùng là vần kệ phát xuất từ Trí tuệ Tối thắng của đức Phật: 7. Ai theo bọn hạ tầng Chính nó bị bỏ ruồng; Ai thân người đồng đẳng Chẳng hề bị phụ phàng; Ai phục người tối thượng Sẽ mau chóng thịnh hưng. Vậy t́m người ưu việt Để có chốn nương thân. * Khi Pháp thoại chấm dứt, Bậc Đạo Sư tuyên thuyết các Sự Thật. Lúc kết thúc các Sự Thật, vị Tỷ-kheo thân cận bạn ác đă được an trú vào Sơ quả (Dự Lưu). Rồi Ngài nhận diện tiền thân: - Thời ấy, chó rừng là Đề-bà-đạt-đa, Manoja là vị Tỷ-kheo thân cận bạn ác, em gái là Uppalavannà (Liên Hoa Sắc), vợ của sư tử là Tỷ-kheo-ni Khemà (Thái Ḥa), Sư tử mẹ là mẫu thân Ràhula và Sư tử cha chính là Ta. -ooOoo- (Contents) |
|
| 426. Chuyện Con
Báo (Tiền thân D́pi) Bác ơi, bác có được khang an..., Bậc Đạo sư kể lại chuyện này trong lúc trú tại Kỳ Viên về một con dê cái. Một thời Trưởng lăo Moggallàna ở trong một am thất có một cửa, trong một vùng đất được rào và núi đồi bao bọc. Lối đi có mái che của nhà gần cửa ấy. Một vài mục tử nghĩ rằng hàng rào ấy là chỗ tốt cho đàn dê, nên họ lùa dê vào đó và sống thoải mái. Một hôm họ đến vào buổi chiều đem cả bầy dê đi. Nhưng có một con dê cái đă lang thang quá xa không thấy bầy dê ra đi, và bị bỏ lại một ḿnh. Sau đó khi nó ra đi, một con báo thấy nó, muốn ăn thịt bèn đứng bên cửa của hàng rào. Dê cái nh́n quanh và thấy con báo. "Báo đứng đó v́ muốn giết ta và ăn thịt", Dê suy nghĩ: "Nếu ta quay đầu bỏ chạy, ta sẽ mất mạng. Vậy ta phải can đảm lên". Rồi dê giương đôi sừng, vùng chạy thẳng trước mặt báo với tất cả dũng lực. Dê thoát được móng vuốt báo, dù con báo rung ḿnh v́ nó tưởng sẽ chụp được dê. Rồi chạy hết tốc lực, con dê bắt kịp cả đàn. Vị Trưởng lăo quan sát cách các súc vật ấy đối xử với nhau. Hôm sau vị ấy đi tŕnh đức Như Lai: - Bạch Thế Tôn, con dê cái đă đạt được một kỳ công nhờ có sẵn mưu lược và thoát được con báo. Bậc Đạo sư đáp: - Này Moggallàna, lần này con báo không bắt được dê, nhưng ngày xưa báo đă giết dê dù dê kêu lớn, rồi ăn thịt nó. Và theo lời thỉnh cầu của Tôn giả Moggallàna, Ngài kể một chuyện đời xưa. * Ngày xưa có thời Bồ-tát được sinh vào một làng ở quốc độ Magadha (Ma-kiệt-đà), trong một gia đ́nh giàu. Khi lớn lên, Ngài từ bỏ tham dục và sống đời tu hành, đạt được Thiền định viên măn. Sau khi sống rất lâu ở Tuyết Sơn, ngài đến Rajagàha (Vương Xá) để t́m muối và dấm, rồi về cư trú trong thảo am ngài đă dựng trong một thung lũng có rào chắn. Giống như phần duyên khởi, các mục tử lùa bầy dê ra đi và cũng như trên, một hôm, khi một dê cái đi ra chậm hơn bầy kia, một con báo đợi sẵn ở cửa, nghĩ cách ăn thịt nó. Khi con Dê thấy con Báo, nó suy nghĩ: "Đời ta tàn rồi, bằng một mưu kế nào đó ta phải dụ nó vào cuộc chuyện tṛ vui vẻ ân cần để làm dịu ḷng nó và cứu mạng ta". Vừa đứng từ xa bắt đầu nói chuyện thân thiện với con báo, Dê ngâm vần kệ đầu: 1. Bác ơi, bác có được khang an, Và bác lâu nay mạnh khỏe chăng? Mẹ cháu nhắn đưa lời kính hỏi, Cháu mong cùng bác kết thân bằng! Nghe vầy, Báo suy nghĩ: "Con bé này muốn đánh lừa ta bằng cách gọi ta là 'bác', nó không biết ta hung dữ ra sao cả". V́ thế Báo ngâm vần kệ thứ hai: 2. Cô dẫm đuôi ta đấy, bé Dê, Và làm ta phải bị đau ghê, Tưởng rằng nhờ gọi ta là "bác" Cô được tự do để trở về! Khi nói vậy, Dê đáp: - Thưa bác, xin đừng nói như vậy. Và nó ngâm vần kệ thứ ba: 3. Tôi đi phía trước mặt, thưa ngài, Ngài vẫn ngồi kia đối diện tôi, Đuôi của ngài nằm sau phía ấy, Làm sao tôi lại dẫm lên đuôi? Báo đáp: - Này Dê cái, cô nói ǵ vậy? Có nơi nào lại không có đuôi của ta trải ra chứ? Và nó ngâm vần kệ thứ tư: 4. Suốt cả trong toàn bốn đại châu, Với sông hồ biển núi non cao, Đuôi ta trải rộng ra cùng khắp, Sao cẳng Dê không dẫm nó nào? Khi nghe vầy, Dê cài nghĩ: "Con ác thú này không bị lời ngon ngọt quyến rủ. Vậy ta sẽ đáp lại nó như một kẻ thù". Rồi Dê ngâm vần kệ thứ năm: 5. Ta biết đuôi ông ác thật dài, V́ ta đă được báo tin rồi, Anh em cha mẹ đều khuyên bảo Lúc trước ta bay bổng giữa trời! Báo lại nói ; - Ta biết cô đă bay giữa trời. Nhưng khi cô đến, cô đă làm hỏng miếng mồi của ta bằng cách đáp xuống ấy! Rồi Báo ngâm vần kệ thứ sáu: 6. Bóng dáng cô Dê ở giữa trời Bay qua không khí ấy mà thôi, Đă làm kinh sợ đàn nai nọ, V́ thế mồi ta bị hỏng rồi! Nghe vầy, Dê sợ chết không c̣n có thể t́m cớ nào khác nữa, liền kêu lớn: - Bác ơi, xin đừng phạm một việc ác độc như thế, xin tha mạng cháu đi. Nhưng dù Dê kêu lớn, Báo vẫn chụp vai nó, giết chết và ăn thịt Dê. 7. Chính Dê kêu lớn để cầu ân, Song máu thịt kia mới thoả ḷng, Dă thú chụp Dê vào cổ họng; Ác nhân không tỏ chút ân cần. 8. Kẻ ác không sao biết tỏ ra Ân cần, chánh hạnh, tránh đường tà, Nó thù ghét những người lương thiện, Thượng sách là nên xáp lá cà! Đây là hai vần kệ phát xuất từ Trí tuệ Tối thắng của đức Phật. Một vị Thánh nhân khổ hạnh chứng kiến tất cả câu chuyện của hai con thú này. * Sau Pháp thoại, bậc Đạo Sư nhận diện Tiền thân: - Thời ấy, con Dê cái và con Báo là con Dê cái và con báo bây giờ, và vị Thánh nhân khổ hạnh chính là Ta. |
|
(Contents) |
|
|
List
Kinh Kẻ Bần Tiện (Vasalasuttam) KINH VIÊN GIÁC
(THE SUTRA OF COMPLETE ENLIGHTENMENT ) Chuyện Tiền Thân Đức Phật The Jataka Sutra)
Phẩm nữ giới
KINH NIỆM XỨ (Satipatthàna
sutta) Kahlil Gibran Chuyện Tiền Thân Đức Phật The Jataka Sutra) 1) Phẩm nữ giới Trung Bộ Kinh 6) trungbokinh6.htm ( Nikaya 35 thru 40)
KINH NIỆM XỨ (Satipatthàna sutta)
Thiền Sư Và Triết Gia YouTube: Video
|
|
|
Home | 81 BCND | Freedom4Vietnam | Vietnamese Songs | Vietnamese Students | Our Sponsor
Since 06-27-01
|
|