|
Last edited:
December 24, 2009 08:54:35 PM
****************************************************
http://community.palouse.net/lotus/diamond1-5.htm "... World-honored One, if good men and good women seek the Consummation of Incomparable Enlightenment, by what criteria should they abide and how should they control their thoughts? .." Buddha said: Subhuti, all the Bodhisattva-Heroes
should discipline their thoughts as follows: All living creatures of
whatever class, born from eggs, from wombs, from moisture, or by
transformation whether with form or without form, whether in a state of
thinking or exempt from thought-necessity, or wholly beyond all thought
realms -- all these are caused by Me to attain Unbounded Liberation
Nirvana. Yet when vast, uncountable, immeasurable numbers of beings have
thus been liberated, verily no being has been liberated. Why is this,
Subhuti? It is because no Bodhisattva who is a real Bodhisattva
cherishes the idea of an ego-entity, a personality, a being, or a
separated individuality.
****************************************************
**************************************************** KINH HIỀN NHÂN Document - Trong thiên hạ có bốn điều tự hoại: Một là cây có
nhiều hoa trái thì nặng sẽ gẫy nhánh; hai là rắn độc ngậm nọc độc, nọc
sẽ trở lại hại nó; ba là người làm tôi không hiền thì sẽ hại nước nhà;
bốn là người làm việc bất thiện thì khi chết sẽ đọa vào địa ngục; ấy là
bốn điều tự hoại. Vậy nên trong kinh dạy rằng: "Sự độc ác do tâm sinh ra
và sẽ trở lại tự hại tâm mình, cũng như sắt sinh ra chất sét, chất sét
ấy sẽ trở lại tiêu hình của sắt." **************************************************** - Làm người có bốn điều tự nguy: Một là gánh vác việc
nhà người; hai là làm chứng việc nhà người; ba là mai mối vợ chồng người;
bốn là tin theo lời tà siểm. Ấy là bốn điều tự nguy. Vậy nên trong kinh
dạy rằng: "Người ngu chuyên làm việc ác, tự rước lấy sự tai họa vào thân.
Đời nay vui lòng, lung ý, đời sau mang tội rất nặng."
****************************************************
- Bạn có bốn thứ: Một là kết bạn như hoa; Hai là kết bạn
như cân; Ba là kết như núi; Bốn là kết bạn như đất.
****************************************************
- Người có trí biết bốn việc không tin: Một là bạn tà
ngụy; Hai là bề tôi nịnh siểm; Ba là vợ yêu nghiệt; Bốn là con bất hiếu.
Ấy là bốn cái không nên tin theo. Vì thế kinh dạy: "Bạn tà hại người,
tôi nịnh loạn triều, vợ yêu nghiệt phá nhà, và con bất hiếu hại cả cha
mẹ."
- Có mười trạng thái tỏ cho biết là có yêu quý hậu trọng: Một là xa nhau lâu không quên; Hai là thấy nhau thì vui mừng; Ba là có
món ngon vật lạ san sẻ cho nhau; Bốn là khi có lỡ lời không chấp trách
nhau; Năm là nghe điều lành càng thêm vui vẻ; Sáu là thấy việc dữ đem
lời trung chính mà can gián; Bảy là làm được những việc khó làm; Tám là
không đem chuyện riêng nói với người; Chín là khi gặp việc bối rối phải
giải quyết cho nhau; Mười là đến lúc nghèo khổ không rời bỏ nhau . Ấy là
mười sự yêu quý hậu trọng. Nên trong kinh có dạy: "Bỏ dữ làm lành tu tập
đúng như Pháp, đem lời trung chánh dạy dỗ, nghĩa hiệp, có đạo."
- Có tám việc biết là không ưa nhau: Một là thấy mặt đổi
sắc; Hai là liếc ngó không thẳng thắn; Ba là lời nói không ôn hòa; Bốn
là nói phải cho là quấy; Năm là nghe người nguy hại thì vui thích; Sáu
là nghe người hưng thịnh thì không vui; Bảy là hủy bỏ chê bai việc tốt
đẹp của người; Tám là tán thành việc ác của người . Vậy nên trong kinh
dạy rằng: "Lở đánh chết người, tội ấy còn có thể dung thứ; dùng tâm độc
âm mưu để hại người, tâm niệm ấy rất không nên gần." - Có tám điều kiện để an ủi: Một là được của cha mẹ để
lại; Hai là có nghề nghiệp bảo đảm lấy sự sống của mình; Ba là học thức
cao; Bốn là có bạn hiền; Năm là được người vợ trinh lương; Sáu là được
người con hiếu thảo; Bảy là tôi tớ được hòa thuận; Tám là lìa xa việc ác.
Đó là tám điều kiện để được an ổn. Kinh dạy: "Sinh ra saün có của cha mẹ
để lại và gặp được bạn hiền, rất thiết; các việc ác không phạm đến và có
phước thừa rất thích."
- Có mười trường hợp mình không thể khuyên can: Một là
tham lam che mất lương tri; Hai là tham đắm sắc đẹp; Ba là [Kinh in
thiếu đoạn nầy] ; Bốn là kẻ ngang tàn bạo ngược; Năm là kẻ nhút nhát;
Sáu là kẻ khờ khạo lừ đừ; Bảy là kẻ kiêu ngạo buông lung; Tám là người
ưa đấu tranh; Chín là người chấp tập tục si mê; Mười là kẻ tiểu nhân. Ấy
là mười trường hợp ta không thể khuyên can. Kinh chép: "Nói Pháp cho
người ngu nghe cũng như nói với kẻ điếc, những ai khó hóa độ thì không
thể khuyên can."
- Có mười triệu chứng sẽ hiển hiện cho ta thấy dan ba
ngoai tinh: Một là
đầu tóc rối và bới tóc nghiêng một bên; Hai là mặt hay đổi sắc và mồ hôi
tự nhiên chảy; Ba là lớn tiếng nói cười; Bốn là hay liếc ngó không đoan
chính; Năm là trang sức lộng lẫy; Sáu là hay nhìn trộm kẻ vách; Bảy là
ngồi không yên; Tám là hay dạo chơi trong xóm làng; Chín là hay đi dạo
chơi ngoài đồng vắng; Mười là hay giao thiệp với hạng dâm nữ. Kinh chép:
"Đàn bà con gái thật khó tin, lời nói khôn khéo của họ rất dễ hại người.
Vì thế bậc cao sĩ lánh xa không muốn thân cận."
- Có mười việc không nên thân cận và tin cậy: Một là vua
tôi hậu đãi; Hai là tình nhân của một người đàn bà mình quen; Ba là kẻ ỷ
sức mình; Bốn là kẻ ỷ vào tiền của; Năm là chỗ nước chảy rất mạnh; Sáu
là chỗ nhà cũ tường xiêu; Bảy là hang rồng hang rắn; Tám là chỗ quan
quân tra xét; Chín là chỗ của kẻ đã thù giận mình; Mười là chỗ có trùng
độc. Ấy chính là mười chỗ không thân cận và tin cậy. Trong kinh có câu:
"Những ai bảo uống rượu không say, những ai bảo đã say không loạn và vua
hậu đãi, đàn bà thương yêu, tất cả những cái ấy rất khó tin cậy ."
- Có năm tính tốt nầy thì được người cung kỉnh: Một là
nhu hòa và nhẫn nhịn; Hai là cung kính và có tín tâm; Ba là mau mắn và
ít nói; Bốn là lời nói đi đôi với việc làm; Năm là đối với bạn càng lâu
càng thâm hậu . Năm đặc tính ấy làm cho người ta cung kính mình. Trong
kinh có câu: "Nếu biết thương lấy mình thì phải dè dặt giữ mình. Các bậc
hiền sĩ có chí hướng thượng cao xa học hiểu chính đáng thì không bao giờ
lầm lạc." - Có mười kẻ mình không nên mời về nhà: Một là thầy ác;
Hai là bạn tà; Ba là kẻ hay khinh bỉ bực thánh nhân; Bốn là kẻ hay nói
tráo trở; Năm là kẻ dâm ô; Sáu là người thèm rượu; Bảy là kẻ có tính xấu;
Tám là người không biết ơn nghĩa; Chín là đàn bà con gái mất nết; Mười
là kẻ tì thiếp ưa trang sức. Đấy là mười hạng không nên mời về nhà. Kinh
chép: "Lánh xa người ác, đừng làm bạn với kẻ dâm lung, chỉ nên tùng sự
các bực hiền giả, mới mong thành người minh đức."
- Có tám điều kiện để được an vui: Một là vâng thờ kính
thuận các bậc sư trưởng; Hai là đem sự hiếu thuận dạy cho nhân dân; Ba
là khiêm nhượng kẻ trên người dưới; Bốn là phải tập tánh nhân đức ôn hòa;
Năm là đến cứu người trong cơn nguy cấp; Sáu là phải quên mình mà nghĩ
đến người; Bảy là thâu thuế ăn lời nhẹ và phải biết tiết kiệm; Tám là bỏ
hận thù xưa . Đấy là tám điều kiện để được an vui . Trong kinh có câu: "Chuyên
tu cội đức, nghĩ trước rồi làm sau, cứu giúp người trong cơn nguy cấp và
bần khổ, thì trọn đời mới được an vui." - Bực trí giả có mười hai điều luôn luôn phải nghĩ tới
không bao giờ lãng quên: Một là khi gà gáy sáng, đã nghĩ tới tội lỗi mà
lo làm việc phúc đức để đền bù lại; Hai là nhớ việc hầu hạ tôn thân; Ba
là gặp việc gì phải suy nghĩ dự bị trước; Bốn là phải lo nghĩ lánh xa sự
nguy hại; Năm là phải nghĩ trước mới nói sau để khỏi phải lầm lạc; Sáu
là phải nghĩ đến những kẻ lạc lầm mà đem lời trung chánh dạy bảo nhắc
nhủ họ; Bảy là phải là nghĩ đến những kẻ nghèo khổ để thương xót cấp hộ;
Tám là phải lo làm việc bố thí nếu mình có của; Chín là phải nghĩ đến
việc ăn uống cho có chừng độ; Mười là phải nhớ giữ sự công bình khi phân
xử hoặc phân chia; Mười một là phải nhớ đem ân từ ban bố cho nhân gian;
Mười hai là phải thường nghĩ đến sự huấn luyện nếu mình là quân sĩ hay
võ quan. Đấy là mười hai điều mà kẻ trí giả phải nghĩ đến. Vậy nên trong
kinh có câu: "Làm việc gì phải lo dự bị trước, như vậy sự nghiệp sẽ mỗi
ngày mỗi lớn không khi nào thất bại."
- Bực đại hiền có mười hai hạnh tốt: Một là học rộng
hiểu nhiều; Hai là không phạm giới luật trong kinh dạy; Ba là kính thờ
Tam Bảo; Bốn là thọ lãnh pháp lành không quên; Năm là kiềm chế được tham
sân si; Sáu là tu tập được pháp tứ đẳng tâm; Bảy là ưa làm việc ân đức;
Tám là không nhiễu hại chúng sanh; Chín là hay hóa độ được người bất
nghĩa; Mười là không lầm lộn việc lành việc ác. Kinh dạy: "Gặp được bực
đại hiền rất khó - như ít có lắm vậy - các bực ấy ở đâu thì bà con quyến
thuộc và người chung quanh đều được nhờ cậy."
- Kẻ đại ác, đại khái có mười lăm tội nặng: Một là sát
sanh; Hai là trộm cắp; Ba là quen thói dâm ô; Bốn là dối trá; Năm là
nịnh hót; Sáu là chuốt ngót; Bảy là gièm pha; Tám là khinh bực hiền sĩ;
Chín là tham sự ô trược; Mười là buông lung; Mười một là say sưa; Mười
hai là ganh ghét kẻ hiền; Mười ba là hủy báng đạo đức; Mười bốn là sát
hại thánh nhân; Mười lăm là không kể tội lỗi. Đấy là mười lăm điều tội
của kẻ phàm ngu. Trong kinh có câu: "Gian ngược, tham lam, oán người
lương thiện, làm việc bất chính, thì khi chết, đọa vào ác đạo." - Có mười hai điều khó: Một là làm việc với người ngu;
Hai là yếu đuối chống lại được với sức mạnh; Ba là thù nhau mà ở chung
một nhà; Bốn là học ít mà đứng ra nghị luận; Năm là nghèo hèn mà trả nợ;
Sáu là ra trận không có tướng sĩ; Bảy là thờ vua trọn đời; Tám là học
đạo mà thiếu mất tín tâm; Chín là làm ác mà muốn được quả báo đẹp; Mười
là sinh ra đời gặp Phật; Mười một là nghe được chánh pháp của Phật; Mười
hai là làm theo được chánh pháp ấy mà thành tựu . Đấy là mười hai cái
thật khó. Kinh dạy: "Được làm người là khó, gặp Phật ra đời là khó, được
nghe giáo pháp của Ngài là khó, vâng làm theo được giáo pháp ấy thật là
khó."
- Người có trí tuệ, đại khái biết bốn mươi lăm việc: 1) Sửa sang nhà cửa; 2) Gây một không khí hòa hợp trong gia đình; 3) Giao
thân với chín họ; 4) Tin ở bè bạn; 5) Theo học với bực minh sư; 6) Làm
việc gì quyết cho thành tựu; 7) Tài trí cao rộng; 8) Mọi hành vi đều
hướng về việc lành; 9) Giàu sang thì lo làm việc ân đức; 10) Tạo tác và
sửa sang đều phải thận trọng; 11) Có của phải mở mang sự nghiệp; 12)
Không giao của cải cho con cái nếu chúng còn nhỏ; 13) Kết bạn với người
hiền; 14) Không quá tin những ai mới vừa quen biết; 15) Tiền của ở chỗ
huyện quan phải đem về đừng để lâu; 16) Mua bán đổi chác phải thật thà
không hề lừa gạt; 17) Dời ở nơi nào phải đến xem trước; 18) Đến đâu phải
biết đó là giàu hay nghèo, quý hay tiện; 19) Phải giao thiệp thân cận
với người lành; 20) Phải nương vào một thế lực; 21) Đừng tranh hơn kém
với kẻ cường bạo; 22) Xưa giàu mà nay suy thì có thể mong phục hưng gia
nghiệp; 23) Nếu là bần khổ thì đừng có cao vọng to tát; 24) Có của quý
không nên khoe với người; 25) Việc bí mật đừng nói cho vợ nghe; 26) Làm
vua phải kính người hiền đức; 27) Phải ở ăn có hậu, nhất là với các bậc
trung tín; 28) Nếu là thanh liêm, có thể dùng trị nước, hay có thể đứng
ra trị nước; 29) Gặp việc phải lập công to; 30) Trong công việc giáo hóa,
lấy sự hiếu thuận làm căn bản; 31) Phép của ông thầy là quý sự ôn hòa,
như thế học trò đủ cung kỉnh; 32) Thầy có nhiều học trò phải dạy chúng
làm điều trung nghĩa; 33) Làm thuốc phải có hiệu nghiệm, nghề còn vụng
chớ đem ra thi thố; 34) Đau ốm phải nghe lời thầy thuốc; 35) Ăn uống
phải giữ cho có độ lượng; 36) Có của ngon vật lạ chia xẻ cho nhau đừng
tiếc; 37) Cho ai hoặc cho ai mượn gì phải tự tay mình trao cho họ; 38)
Làm chứng cớ cho người chính; 39) Đừng vu oan cho kẻ không tội; 40) Can
gián sự oán giận và làm cho sự thuận thảo trở về giữa hai người; 41)
Nhẫn nại và xa lánh việc ác; 42) Đừng phân biệt giàu nghèo mà ở với
người; 43) Lấy sự thuận hòa làm quý; 44) Theo đạo thì phải giữ giới; 45)
Lấy sự trong sạch làm quý hơn tất cả. - Kính mà đừng khinh, nghe lời dạy phải làm theo vì chỗ
hiểu biết của người trí rất đúng, bao giờ họ cũng thể theo chính đạo và
không có tâm tham cầu, lại có thể suy xét rõ được việc quá khứ, hiện tại
và vị lai. Tầm mắt của bực trí giả rất rộng: họ thấy rõ muôn vật trong
không gian và thời gian đều chỉ là biến hiện, muôn pháp đều quay về nơi
nhất điểm không tịch bản nhiên.
- Người trí thì theo phép thánh hiền, thường làm việc
nhân từ và ưa dạy dỗ kẻ ngu muội trở nên sáng suốt như họ. Người trị
nước thì nên ban bố ân huệ cho kẻ biết làm lành, kẻ tu hành thì lo dắt
dẫn mọi người về nơi chánh đạo; quốc gia có cấp nạn thì cùng nhau đàm
luận lo toan; tới lui phải biết thời mới khỏi bị sự nghi ngờ oán trách.
Tuy có ân rộng đức lớn với người, nhưng đừng mong cầu người báo đáp; thờ
người trí thì được phước và trọn đời không mắc phải tai nạn. Bệ hạ đừng
có nghi nan. Pháp chánh trị không nên trái với lý đạo, dạy dân làm lành
thì càng ngày càng thêm lợi ích cho nước.
- Ví như người không có tài bơi lội, thì không nên xuống
dưới nước sâu, biết người cừu hận với ta, ta cũng không nên hại họ. Đời
có thân hậu nhau, rồi có gây gổ nhau; có gây gổ nhau rồi lại xin lỗi
nhau; tuy hòa giải khéo lắm, nhưng mà chi bằng trước kia đừng gây gổ là
hơn. Nay, người lành mà Bệ hạ không ban thưởng, trở lại nghe lời gièm
siểm. document **************************************************** Chẳng hại mạng chúng
sanh. KINH ÐẠI BÁT NIẾT BÀN Dịch Từ Hán Sang Việt: HT Thích Trí Tịnh Nầy Thiện nam tử ! Hàng thiện tri thức có thiện pháp.
Những gì là thiện pháp? Những việc của mình thật hành chẳng mong cầu
tự vui, mà thường vì chúng sanh cầu an vui, thấy người khác có lỗi không
rao nói, miệng thường tuyên nói những việc thuần thiện, do đây nên gọi
là thiện tri thức. ********************************************** 23. Phẩm Sư Tử Hống Bồ Tát
Phiền não quá khứ gọi là “Vô minh”, nghiệp quá khứ gọi
là “hành”. Trong đời hiện tại, lúc sơ khởi thọ thai gọi là “thức”. Năm
phần nhập thai chưa đủ bốn căn gọi là “danh sắc”. Đầy đủ bốn căn gọi là
“lục nhập”. Chưa phân biệt khổ vui gọi là “xúc”. Nhiễm tập một ái gọi là
“thọ”. Quen gần ngũ dục thời gọi là “ái”. Tham cầu trong và ngoài thời
gọi là “thủ”. Vì sự trong ngoài mà khởi nghiệp thân, khẩu, ý đây gọi là
“hữu”. Thức đời hiện tại gọi là vị lai “sanh”. Hiện tại danh sắc, lục,
nhập, xúc, thọ thời gọi là vị lai “lão, bịnh, tử” vậy. Đây gọi là mười
hai nhơn duyên. ************************* Một là thiểu dục, hai là tri dục, ba là tịch tịnh, bốn là tinh tấn, năm là chánh niệm, sáu là chánh định, bảy là chánh huệ, tám là giải thoát, chín là tán thán giải thoát, mười là dùng Đại Niết Bàn giáo hóa chúng sanh”.
************************* thiểu dục là chẳng cầu chẳng lấy. Tri túc là lúc
đặng ít lòng không hối hận. Thiểu dục là ít có mong muốn. Tri túc là chỉ
vì pháp sự lòng chẳng sầu não.
************************* Thế nào là tịch tịnh ? Tịch tịnh có hai : Một là tâm tịnh, hai là thân tịnh. Thân tịch tịnh thời trọn chẳng gây tạo ba điều ác nơi thân. Tâm tịch tịnh cũng chẳng gây tạo ba điều ác nơi ý, đây gọi là thân tâm tịch tịnh. ************************* 94. Ai mến kẻ bất thiện, **** Ở đời có mười sáu việc không thể nào thỏa mãn. Ðó là mười sáu việc gì? - 1) Biển không thỏa mãn với
các dòng sông, http://books.google.com/books?i&hl=en There are sixteen things that cannot be satisfied; and what are these sixteen? 1) The sea is not satisfied with all rivers
Kinh Kẻ Bần Tiện (Vasalasuttam) KINH VIÊN GIÁC
(THE SUTRA OF COMPLETE ENLIGHTENMENT ) Chuyện Tiền Thân Đức Phật The Jataka Sutra) 1) Phẩm nữ giới
KINH NIỆM XỨ (Satipatthàna
sutta) *****************************
TỪ VỰNG VÀ THÀNH NGỮ ANH-VIỆT http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-phapcu-ev/pctm-02.htm
http://zencomp.com/greatwisdom/uni/u-kinh-phapcu-ev/pctm-00.htm http://amberstar.libsyn.com/index.php?post_category=The%20Dhammapada Buddhist eBooks and Dharma Talks - www.BuddhaBooks.info BuddhaNet Audio Buddhist Chanting
|
|
List
Kinh Kẻ Bần Tiện (Vasalasuttam) KINH VIÊN GIÁC
(THE SUTRA OF COMPLETE ENLIGHTENMENT ) Chuyện Tiền Thân Đức Phật The Jataka Sutra)
Phẩm nữ giới
KINH NIỆM XỨ (Satipatthàna
sutta) Kahlil Gibran Chuyện Tiền Thân Đức Phật The Jataka Sutra) 1) Phẩm nữ giới Trung Bộ Kinh 6) trungbokinh6.htm ( Nikaya 35 thru 40)
KINH NIỆM XỨ (Satipatthàna sutta)
Thiền Sư Và Triết Gia YouTube: Video
|
|
Home
| 81 BCND |
Freedom4Vietnam
| Vietnamese
Songs | Vietnamese
Students | Our Sponsor |
Since 06-27-01